LỜI CHÚC TẾT
Nhà nhà rộn rã đón mừng Xuân;
Phố phố râm ran chúc tụng Xuân.
Tống cựu, chào DÊ, mong đạt PHƯỚC;
Nghinh tân, tiếp KHỈ, rước nàng Xuân.
Cầu: thân xác mạnh, tràn đầy LỘC;
Nguyện: trí tâm an, ngập mộng Xuân.
Quý cụ cao niên, nhiều tuổi THỌ;
Nam thanh nữ tú, đậm tình Xuân.
Xuân Bính Thân, 2016.

 

LỜI CHÚC TẾT
Nhà nhà nhộn nhịp đón chờ Xuân;
Phố phố phừng phừng ngóng đợi Xuân.
Tống cựu, chào DÊ, mong đạt PHƯỚC;
Nghinh tân, tiếp KHỈ, rước nàng Xuân.
Cầu: thân xác mạnh, tràn trề LỘC;
Nguyện: trí tâm an, ngập mộng Xuân.
Quý cụ cao niên, đa tuổi THỌ;
Nam thanh nữ tú, đậm tình Xuân.
Xuân Bính Thân, 2016.

 

 

 

LỜI CHÚC TẾT
Nhà nhà háo hức ngóng chờ Xuân;
Phố phố nôn nao đợi đón Xuân.
Tống cựu, chào DÊ, mong đạt PHƯỚC;
Nghinh tân, đón KHỈ, rước nàng Xuân.
Cầu: thân xác khỏe, tràn đầy LỘC;
Nguyện: trí tâm an, ngập mộng Xuân.
Quý cụ cao niên, thêm tuổi THỌ;
Nam thanh nữ tú, thắm tình Xuân.
Xuân Bính Thân, 2016.

 

 

LỜI CHÚC TẾT
Nhà nhà háo hức ngóng chờ Xuân;
Phố phố râm ran chúc tụng Xuân.
Tống cựu, chào DÊ, mong đạt PHƯỚC;
Nghinh tân, đón KHỈ, rước nàng Xuân.
Cầu: thân xác mạnh, tràn đầy LỘC;
Nguyện: trí tâm an, ngập mộng Xuân.
Quý cụ cao niên, nhiều tuổi THỌ;
Nam thanh nữ tú, đượm tình Xuân.
Xuân Bính Thân, 2016.

 

 

 

LỜI CHÚC TẾT
Xuân về rộn rã tiếng cười vui;
Tết đến râm ran chúc ngọt bùi.
"Tống cựu", quay đầu, từ biệt ;
"Nghinh tân", ngẩng mặt, đón chào MÙI.
Cầu mong xác mạnh, yên bình tới;
Ước nguyện hồn an, khổ ải lui.
Nhộn nhịp nâng ly lòng sảng khoái;
Tưng bừng cụng chén dạ tươi vui.
Xuân Ất Mùi 2015.

 

 

 

LỜI CHÚC TẾT
Xuân về rộn rã tiếng cười vui;
Chúc Tết cho nhau những ngọt bùi.
"Tống cựu", quay lưng, xua đuổi ;
"Nghinh tân", ngước mặt, đón chào MÙI.
Cầu mong xác mạnh, bình yên đến;
Ước nguyện hồn an, khổ ải lui.
Nhộn nhịp nâng ly lòng sảng khoái;
Bầu cua cá cọp thử hên xui.
Xuân Ất Mùi 2015.

 

 

 

LỜI CHÚC TẾT
Xuân về nhộn nhịp khắp dương gian;
Chúc chúc cho nhau sức khỏe tràn.
Ước cảnh cần lao vơi khó nhọc;
Mong đời thịnh vượng ắp bình an.
Mây đen khổ cực mau tan biến;
Nắng ấm vui mừng sớm tỏa lan.
Bạn hữu nâng ly cười sảng khoái;
Nhâm nhi bánh mứt tiếng giòn ran.
Xuân Ất Mùi 2015.

 

 

LỜI CHÚC TẾT
Xuân về nhộn nhịp khắp dương gian;
Chúc chúc cho nhau sức khỏe tràn.
Ước cảnh cần lao vơi khó nhọc;
Mong đời thịnh vượng ắp bình an.
Mây đen khổ cực mau tan biến;
Nắng ấm vui mừng sớm tỏa lan.
Tống nghinh MÙI cười sảng khoái;
Nhâm nhi bánh mứt tiếng giòn ran.
Xuân Ất Mùi 2015.

 

 

 

LỜI CHÚC TẾT
Xuân về nhộn nhịp khắp dương gian;
Chúc chúc cho nhau sức khỏe tràn.
Ước cảnh cần lao vơi khó nhọc;
Mong đời thịnh vượng ắp bình an.
Mây đen khổ cực mau tan biến;
Nắng ấm vui mừng sớm tỏa lan.
Tống nghinh MÙI cười sảng khoái;
Nhâm nhi bánh mứt tiếng giòn ran.
Xuân Ất Mùi 2015.

 

 

 

CHẾT, Ai Cũng CHẾT
Giáo Hoàng, Giám Mục...già đều CHẾT;
Đạo hữu, lương dân...già sẽ CHẾT.
Tổng Thống, dân thường...cũng giống nhau;
Vì ai tránh được già rồi CHẾT.
Đời người "chết-hết" quả buồn thay!
Phải có điều gì...sau sự CHẾT?
Bởi thế nay ta hãy sống lành;
Hầu mong được rỗi trong ngày CHẾT.
December 2014.

 

 

 

CHẾT, Ai Cũng CHẾT
Giáo Hoàng, Giám Mục...rồi đều CHẾT;
Đạo hữu, lương dân...rồi cũng CHẾT.
Tổng Thống, dân thường...có khác chi?
Ai mà rốt cuộc...rồi không CHẾT?
Đời người "chết-hết" quả buồn thay!
Phải có điều gì...sau sự CHẾT?
Chuẩn bị đời sau hãy sống lành;
Hầu mong được rỗi trong giờ CHẾT.
December 2014.

 

 

 

CHẾT, Ai Cũng CHẾT
Giáo Hoàng, Giám Mục...rồi đều CHẾT;
Đạo hữu, lương dân...rồi cũng CHẾT.
Tổng Thống, dân thường...có khác chi?
Vì ai rốt cuộc...rồi đều CHẾT.
Đời người "chết-hết" quả buồn thay!
Phải có điều gì...sau lúc CHẾT?
Muốn hưởng đời sau hãy sống lành;
Hầu mong được rỗi khi mình CHẾT.
December 2014.

 

 

 

Mong Người Trút Gánh
Trí não tâm can mệt rã rời;
Mong người trút gánh để sầu vơi.
Ngày mơ cuộc sống trôi trầm lặng;
Tối ước linh hồn nghỉ thảnh thơi.
Nghiệp dĩ bao năm dài tưởng dứt;
Nào ngờ cứ rịt mãi không ngơi.
Cầu Cha, chốn khuất, luôn phù hộ;
Khấn Mẹ, nơi thiêng, thuận ý Trời.
Thanksgiving, Nov. 27, 2014.

 

 

 

Cảm Tạ
Cảm tạ hồng ân Chúa đã ban;
Cảm ơn thánh sủng đổ tuôn tràn.
Cảm lòng quý của Cha và Chú;
Cảm động Cha dâng lễ nguyện an.
Cảm mến Cha cầu xin phước lộc;
Cảm dâng Chúa nỗi khó muôn vàn.
Cảm tình muốn tỏ nhưng không hết;
Cảm đội cầu Cha mãi mạnh an.
October 5, 2014.

 

 

 

Mong Chúa Cất Con
Trí não tâm can đã mỏi mòn;
Xin Ngài hãy cất lấy đời con.
Khi hồn mãi quyện cùng thân xác;
Khoảng cách rời xa Chúa vẫn còn.
Ách trĩu ghì vai đầy thách thức;
Sầu ghim nẫu ruột nuốt bồ hòn.
Bao giờ Chúa gọi con đây sẵn;
Rũ bỏ trần ai ước vẹn tròn.
September 25, 2014.

 

 

 

Bố Ra Đi Nửa Năm
Sáu tháng qua rồi Bố đã đi;
Ngày đêm vẫn nhớ nguyện thầm thì.
Trầm tư mặc tưởng về Cha Mẹ;
Nghẹn ứ trong lòng lệ ướt mi.
Tiếc Mẹ nhiều năm dài vất vả;
Thương Cha tận lực với thê nhi.
Công ơn dưỡng dục nào đền đáp;
Khuất bóng hai Người vội biệt ly.
September, 2014.

 

 

 

Chẳng Ngờ Bố Ra Đi
Bố đã ra đi, quả bất ngờ;
Dù đây sự thật, ngỡ rằng .
Vài hôm trước, dáng còn tươi tỉnh;
Mấy bữa sau, thân xác mệt phờ.
Nhập viện, truy tìm sao lại yếu;
Vào thăm, đoán bệnh, chỉ xoàng .
Đâu ngờ sắp cận ngày chầu Chúa;
Nhắc nhở xin vâng, đợi đến giờ.
April 3, 2014.

 

 

 

Ân Hận
Vất vả bao năm, mới có nhà;
Khi nào thuận cảnh, sẽ mời Cha;
Đem về phụng dưỡng, cho tròn hiếu;
Thoả mãn mong chờ, mãi thiết tha.
Sắp đặt hôm nao đưa Bố đến;
Tin rằng dịp ấy, chẳng còn xa;
Đâu ngờ nguyện ước Trời không thuận;
Nghẹn ứ trong lòng giọt lệ sa.
4/2014

 

 

 

Tiếc Nuối
Định bụng nay mai cất tiếng mời;
Thư phòng dọn sẵn Bố sang chơi.
Ban trưa tỉa tót, trồng cây cảnh;
Xế bóng sau hè, nhặt lá rơi.
Đến tối, đồng bàn như bữa tiệc;
Về khuya, cảm tạ Chúa muôn lời.
Giờ đây Cụ khuất còn đâu nữa;
Tiếc nuối tuôn tràn giọt lệ rơi.
4/2014

 

 

 

Tự Giải
Tự nhủ mình đây đã hết lòng;
Bao điều khó nhọc quyết làm xong.
Lao công vất vả, gầy đời mới;
Học tập chuyên cần, đạt ước mong.
Bảo trợ toàn gia sang đến Mỹ;
Người người cuộc sống thảy thong dong.
Nay buồn Bố mất không còn nữa;
Cố nén xua tan lệ chảy ròng.
4/2014

 

 

 

Một Tháng Sau Ngày Bố Từ Trần
Bố đã đi rồi một tháng qua;
Đời người tựa kiếp những cành hoa;
Ngày tươi, nở rộ, khoe màu thắm;
Tối rũ, mờ phai, héo nhạt nhòa.
Thể xác suy tàn, ai cũng biết;
Linh hồn bất diệt, chẳng hề ngoa;
Cầu xin Chúa rủ lòng thương xót;
Đón Cụ về nơi Cõi Thánh Tòa.
April 3, 2014

 

 

 

Nhớ Bố 1
Từ ngày Bố mất, thẫn thờ ra;
Tựa trẻ thơ, côi cút thiếu Cha;
Trí não trầm tư, luôn kích động;
Lòng buồn tiếc nuối, lệ châu sa.
Đêm đêm nguyện giỗ cầu cho Cụ;
Chốc chốc nhìn xem ảnh cả nhà;
Ngẫm nghĩ đời sinh ly tử biệt;
Cha lìa, Mẹ khuất, kế là ta.
5/11/2014

 

 

 

Nhớ Bố 2
Bố khuất tâm can đau quặn thắt;
Tinh thần xáo trộn buồn hiu hắt.
Ban ngày nhớ Cụ, mãi cầu kinh;
Tối lại xem hình, rơi nước mắt.
Mẹ mất, gia đình, dạ khóc thương;
Cha lìa, hết thảy sầu ra mặt.
Nguyên nhân tỏ rõ tựa trăng rằm;
Chẳng hiểu khi nao phiền mới tắt.
5/11/2014

 

 

 

Nhớ Bố 3
Mỗi sáng ngồi xe, đường đến sở;
Hay thường đọc chuỗi hạt Mân Côi.
Khi xưa, nguyện khấn cho thân tộc;
Hiện tại, kinh cầu chỉ Bố thôi.
Mẹ khuất, tinh thần sa sút một;
Cha rời, trí lực thụt lùi đôi.
Gia đình tất cả đều thương Cụ;
Ngặt nỗi ai nào cảnh giống tôi.
5/13/2014

 

 

 

Đông Rét - Hạ Oi
Mưa đông ẩm ướt, không gian lạnh.
Nắng hạ hanh khô, mây cực mảnh;
Rét tạo thương hàn, khó được vui;
Oi gây cảm sốt, sao cho mạnh?
Chim kêu chíp chíp, tít cành cao;
Lá rụng lào xào, thân trụi nhánh.
Cõi tạm, gia ân, chốn bể dâu;
Đời sau, hưởng phước, miền tiên cảnh.
2/2015

 

 

 

Đông Rét - Hạ Oi
Mưa đông ẩm ướt, không gian lạnh.
Nắng hạ hanh khô, mây cực mảnh;
Rét tạo thương hàn, khó được vui;
Oi gây cảm sốt, sao cho mạnh.
Chim kêu chíp chíp, tít cành cao;
Lá rụng lào xào, thân trụi nhánh.
Kiếp sống trần ai, quả mỏng manh;
Đời người cõi tạm, đừng ranh mãnh.
2/2015

 

 

 

Hạ Oi - Đông Lạnh
Nắng hạ hanh khô, tiết khí oi;
Mưa đông ẩm ướt, không gian lạnh.
Oi gây cảm sốt, khó mà vui;
Lạnh tạo thương hàn, sao được mạnh.
Chíp chíp chim kêu, tít ngọn cao;
Lào xào lá rụng, cành trơ nhánh.
Đời người cõi tạm, quả phù du;
Kiếp sống trần ai, thời chóng vánh.
5/2014

 

 

Lương Tâm Cắn Rứt
Công Cha dưỡng dục, chửa đền ơn;
Nghĩa Mẹ sinh thành, nào đã trả.
Lúc Mẹ đi, buồn nhớ biết bao;
Khi Cha mất, luyến thương khôn tả.
Bao năm tháng, hết mực chăm lo;
Chẳng được ngày, đền công vất vả.
Nuối tiếc chưa tròn hiếu dưỡng Cha;
Lương tâm cắn rứt lòng con cả.
4/2014

 

 

 

Giọt Lệ Trong Lòng
Mẹ khuất, lòng buồn, nhớ xiết bao;
Cha đi, dạ tiếc, thương khôn tả.
Công Cha dưỡng dục, chửa đền ơn;
Nghĩa Mẹ sinh thành, nào đáp trả.
Đã hết cơ may, hiếu dưỡng Cha;
Không còn được dịp, đền ơn Mạ.
Đau lòng cắn rứt tận tâm can;
Giọt lệ trong hồn rơi lã chã.
4/2014

 

 

 

Nỗi Khổ Đàn Bà
Nôn nao đứng đợi ả shop-ping;
Lóng nhóng chờ lâu thể cực hình.
Nhãn hiệu "no sale" thời cắt cổ;
Hàng "gin" giá gốc, thiệt rùng mình.
Săm soi kiểu cọ, lòng suy tính;
Ngẫm nghĩ tiền "bill", dạ thất kinh.
Thích lắm nhưng còn cân nhắc mãi;
Không mua lại ngại bạn cười khinh.
4/2014

 

 

 

Em Trai Út Tôi
Chú Út trong nhà cũng lớn con;
Đa năng ngặt tính hãy còn non.
Trầm tư mặc tưởng như ông cụ;
Lập luận trình bày khéo ví von.
Nếu cố làm xong công việc học;
Thành gia mọi sự ắt vuông tròn.
Cầu mong gặp kết người cùng đạo;
Đức, hạnh, dung, ngôn, dạ sắt son.
4/2014

 

 

 

Thứ Tư Lễ Tro
Hãy nhớ, con người là tạo vật;
Đừng quên, thể xác từ bùn đất.
Mai này, Chúa gọi trở về không;
Mốt nọ, Trời kêu tiền của mất.
Cát bụi tro, nào đáng giá chi‽
Nhờ hơi thở, chúng thành ra nhất!
Trần gian, lúc khỏe, sống ngay lành;
Cõi lạc, lâm chung, hồn được cất.
Mùa Chay, 2015

 

 

 

Thứ Tư Lễ Tro
Hãy nhớ, con người là tạo vật;
Đừng quên, thể xác từ bùn đất.
Mai này, Chúa gọi trở về không;
Mốt nọ, tiền tài danh vọng mất.
Cát bụi tro, nào đáng giá chi‽
Nhờ hơi thở, chúng thành ra nhất!
Trần gian, lúc trẻ sống ngay lành;
Cõi lạc, khi già hồn được cất.
Mùa Chay, 2015

 

 

 

Thứ Tư Lễ Tro
Hãy nhớ, con người là tạo vật;
Đừng quên, thể xác từ bùn đất.
Mai này, Chúa gọi trở về không;
Mốt nọ, tiền tài danh vọng mất.
Cát bụi tro, nào đáng giá chi‽
Nhờ hơi thở, chúng thành ra nhất!
Trần gian, lúc khỏe sống ngay lành;
Cõi lạc, khi già hồn được cất.
Mùa Chay, 2015

 

 

 

Thứ Tư Lễ Tro
Hãy nhớ, con người là tạo vật;
Đừng quên, thể xác từ bùn đất.
Mai kia, Chúa gọi trở về không;
Mốt nọ, Ngài kêu, tiền của mất.
Cát bụi tro, nào đáng giá chi‽
Nhờ hơi thở, chúng thành ra nhất!
Sang giàu, địa vị, thứ phù du;
Phú quí, công danh, đều thất tất.
Mùa Chay, 2015

 

 

 

Thứ Tư Lễ Tro
Hãy nhớ, con người là tạo vật;
Đừng quên, thể xác từ bùn đất.
Mai kia, Chúa gọi trở về không;
Mốt nọ, tiền tài danh vọng mất.
Cát-bụi-tro, nào đáng giá chi‽
Nhờ hơi thở, chúng thành ra nhất!
Khi còn khỏe mạnh, sống bình tâm;
Sớm muộn thân này, Ngài sẽ cất.
Mùa Chay, 2015

 

 

 

Thứ Tư Lễ Tro
Hãy nhớ, con người là tạo vật;
Đừng quên, thể xác từ bùn đất.
Mai kia, Chúa gọi trở về không;
Mốt nọ, ra đi tiền của mất.
Cát bụi tro, nào đáng giá chi‽
Nhờ hơi thở, chúng thành ra nhất!
Tiền tài, địa vị, thứ phù du;
Phú quí, công danh, Ngài sẽ cất.
Mùa Chay, 2014

 

 

Thứ Tư Lễ Tro
Hãy nhớ, con người là tạo vật;
Đừng quên, thể xác từ bùn đất.
Mai này, Chúa gọi trở về không;
Mốt nọ, ra đi tiền của mất.
Cát bụi tro, nào đáng giá chi‽
Nhờ hơi thở, chúng thành ra nhất!
Tiền tài, địa vị, thảy phù du;
Phú quí, công danh, Ngài sẽ cất.
Mùa Chay, 2014

 

 

Thứ Tư Lễ Tro
Hãy nhớ, con người là tạo vật;
Đừng quên, thể xác từ bùn đất.
Mai này, Chúa gọi trở về không;
Mốt nọ, ta đi tiền của mất.
Cát bụi tro, nào đáng giá chi‽
Nhờ hơi thở, chúng thành ra nhất!
Tiền tài, địa vị, thảy phù du;
Phú quí, công danh, Ngài sẽ cất.
Mùa Chay, 2020

 

Thứ Tư Lễ Tro
Hãy nhớ, con người là tạo vật;
Đừng quên, thể xác từ bùn đất.
Mai này Chúa gọi, trở về không;
Mốt nọ ta đi, tài sản mất.
Cát bụi tro, nào đáng giá chi‽
Nhờ hơi thở, chúng thành ra nhất!
Tiền tài, địa vị, thảy phù du;
Của cải, công danh, Ngài sẽ cất.
Mùa Chay, 2022

 

Thứ Tư Lễ Tro
Hãy nhớ, con người là tạo vật;
Đừng quên, thể xác từ bùn đất.
Mai kia, Chúa gọi trở về không;
Mốt nọ, tiền tài danh vọng mất.
Cát-bụi-tro, nào đáng giá chi?
Nhờ hơi thở, chúng thành ra nhất!
Ai ơi lúc khỏe, sống thành tâm;
Sớm muộn thân này, Ngài sẽ cất.
Mùa Chay, 2014

 

 

 

Thứ Năm Tuần Thánh
Chúa đã nêu gương vĩ đại thay;
Hạ mình cúi xuống rửa chân vầy.
Ai nhìn dấu chỉ yêu thương ấy;
Hẳn nhận ra ngay đệ của Thầy.
Cực điểm Ngài trao ban Thánh Thể;
Hầu luôn ở lại thế gian này.
Làm nguồn bổ dưỡng cho người thế;
Sức sống tâm linh phỉ ấp đầy.
Mùa Chay, 2014

 

 

 

Thứ Sáu Tuần Thánh – Phê-rô & Giu-đa
Cật vấn đôi lần sợ chối bay;
Nhưng rồi thống hối quả là may.
Còn hơn bán Chúa ba mươi bạc;
Tuyệt vọng treo đầu tự tử ngay.
Dẫu tội tày trời xong biết lỗi;
Ngài luôn hỷ xả, có hề thay.
Khi nao lỡ bước đường sa đọa;
Đấm ngực ăn năn, Chúa chẳng đay.
Mùa Chay, 2014

 

 

 

Ơn Phục Sinh
Trỗi dậy từ mồ Chúa phục sinh;
Xua tan sự chết cõi u minh.
Dùng thân cứu chuộc người vạn lỗi;
Ấy thế trần gian vẫn dể khinh.
Xám hối, con người đầy ắp tội;
Ngài tha, chẳng chấp lại thương tình.
Bao lần vấp phạm, song chừa cải;
Chúa mãi khoan dung, rửa sạch tinh.
Mùa Chay, 2014

 

 

 

Năm Sự Vui – Thứ Nhất Thì Gẫm
Vui lên, hỡi đấng đầy ân sủng!
Sẽ thụ thai, sinh hạ một trai;
Nhớ đặt tên Giê-su, Thánh Tử;
Con Thiên Chúa, Đức Chúa Ngôi Hai.
Nàng lo, đáp hỏi, làm sao đặng?
Đã nguyện đồng trinh, chẳng biết ai.
Với Chúa điều chi làm cũng được;
Khiêm nhường, tớ nữ cúi vâng ngay.
4/2014

 

 

 

Năm Sự Vui – Thứ Hai Thì Gẫm
Cưu mang Thánh Tử song không ngại;
Lặn lội đường xa viếng chị nhà;
Giúp đỡ bà đang mang dạ chửa;
Nơi miền hẻo lánh đất phương xa.
Vui mừng nhảy nhót trong lòng mẹ;
Khiến chị tuôn lời tiếng ngợi ca.
Ngưỡng mộ em đầy tràn phúc đức;
Yêu người kính Chúa thật bao la.
4/2014

 

 

 

Năm Sự Vui – Thứ Ba Thì Gẫm
Hồi hương chốn cũ khai dân số;
Nhỡ độ đường đi trẻ sắp sinh;
Chỗ rẻ đâu còn phòng để trọ;
Nơi giàu bạc đãi nhạo cười khinh.
Không nhà bí bách vào hang động;
Kiếm chỗ ra đời Đấng Cứu Tinh;
Tĩnh mịch đêm đông sao lóe sáng;
Đàn vang tiếng hát Chúa vừa sinh.
4/2014

 

 

 

Năm Sự Vui – Thứ Bốn Thì Gẫm
Vâng theo luật lệ Mô-sê dạy,
Thánh hiến trai đầu, của lễ dâng;
Gặp gỡ trong đền, hai cụ sấm;
Tương lai Trẻ nhỏ giữa muôn dân.
Nhiều người chống đối, cùng lăng mạ;
Tựa lưỡi gươm đâm, thấu tấm thân;
Hết lễ Ông Bà về chốn cũ;
Chăm nuôi Trẻ lớn trở thành nhân.
4/2014

 

 

 

Năm Sự Vui – Thứ Năm Thì Gẫm
Hàng năm trẩy hội lên Đền Thánh;
Lúc tuổi mười hai cũng được đi;
Hết lễ gia đình về xóm cũ;
Trên đường chẳng để ý làm chi.
Hôm sau phát hiện con đi lạc;
Vội vã quay tìm chỗ đáng nghi;
Rốt cuộc tìm ra con ở lại;
Cùng Tư Tế giảng luận kinh thi.
4/2014

 

 

 

Đọc xuôi: Bố Tôi
Yêu thương ở góa, sống trung kiên,
Mẹ vắng kinh cầu, vẫn nguyện siêng;
Hiu quạnh, Người phiền, buồn lẻ bóng;
Bạn bè quí tính, ở lành, hiền.
Xiêu lòng chẳng chớ, luôn chung thủy;
Bội phản chưa từng đã xẹo xiên;
Nhiều cháu mến Ông nhờ tính tốt;
Liều gan chớ dám có can khuyên.
Đọc ngược: Bố Tôi
Khuyên can có dám, chớ gan liều;
Tốt tính nhờ Ông mến cháu nhiều;
Xiên xẹo đã từng chưa phản bội;
Thủy chung luôn, chớ chẳng lòng xiêu.
Hiền lành ở tính quí bè bạn;
Bóng lẻ buồn phiền, người quạnh hiu;
Siêng nguyện, vẫn cầu kinh vắng Mẹ;
Kiên trung sống góa, ở thương yêu.
5/2014

 

 

 

Đọc xuôi: Mẹ Tôi
Thương yêu Bố, Mẹ với thân tình;
Kết gắn tình chung, bóng với hình;
Vương vấn lo chăm thời yếu bệnh;
Thủy chung nguyện ước đạt yên bình.
Hương quê luyến tiếc, nhớ thương cháu;
Cực khổ nuôi nhiều con hạ sinh;
Nương nhẹ thứ tha là điểm trội;
Gương là Mẹ, nết đẹp người xinh.
Đọc ngược: Mẹ Tôi
Xinh người, đẹp nết, Mẹ là gương;
Trội điểm là tha thứ nhẹ nương;
Sinh hạ con nhiều, nuôi khổ cực;
Cháu thương nhớ tiếc luyến quê hương.
Bình yên đạt ước nguyện chung thủy;
Bệnh yếu thời chăm lo vấn vương;
Hình với bóng, chung tình gắn kết;
Tình thân với Mẹ, Bố yêu thương.
5/2014

 

 
 
 

 

Trai Thứ Nhà Tôi
Tiểu đệ nhà tôi quả rất lanh;
Con người tháo vát thật là nhanh.
Tuy rằng vóc dáng hơi nho nhỏ;
Học tập, ganh đua, khó để tranh.
Kẻ mến, mừng cho điều đạt được;
Người chê, lại bảo nổ tanh bành.
Công tâm thán phục người cao trí;
Sự nghiệp trong đời mới đạt danh.
4/2014

 

 

 

Châu Oai - Bạn Cố Tri
Kết bạn Châu Oai thuở biệt hương;
Trên hòn đảo nhỏ đất Nam Dương.
Ngày ngày học tiếng người cho giỏi;
Tối tối thăm nhau chuyện phố phường.
Nhớ mãi thời gian đầy vất vả;
Không quên chốn cũ ắp niềm thương.
Nay hồi tưởng lại ngày xưa ấy;
Thử hỏi lòng ai có vấn vương?
Tặng Châu Oai, quen biết từ 1985,
tại Trại Tị Nạn Galang, Nam Dương, hiện ở Canada.

 

 

 

 

Châu Oai, hoạ lại bài thơ của Tuyên,
dùng các chữ cuối của bài thơ:
(Chưa gọt giũa, còn nguyên xi)
Ngồi buồn chạnh nhớ lúc tha hương;
Diệu vợi ngàn trùng vượt đại dương.
Bổ túc Anh Văn mong được giỏi;
Nhâm nhi giọt đắng quán phố phường.
Cuộc sống Ga Lăng dù vất vả;
Tình người đảo nhỏ vẫn thân thương.
Ai kia còn nhớ ngày xưa ấy;
Có biết lòng ta cũng vấn vương.
 

 

 

 

Tuyên họa Lại Thơ Của Châu Oai
Nghĩ đến ngày về chốn cố hương;
Bao năm cách trở biển trùng dương;
Anh văn cũng khá dù chưa giỏi;
Tạm đủ thông ngôn cỡ cấp phường.
Sống ở nông thôn thời vất vả;
Song le bạn hữu trọng tình thương;
Mong sao giữ được niềm vui ấy;
Cuộc sống thường, mà tựa Đế Vương.
4/2014

 

 

 

 

 

 



 

 

 

 

 

 

 

http://xuonghoa.mocgiatrang.net/